| Mùa Covi
và ????
sinh viên mới ra trường |.
Năm đó, con bé vừa ra trường, chân ướt chân ráo đi tìm việc, và gặp vô số thứ bỏ hong được mà bước chân vào cũng chẳng xong.
1. TOEIC thi vừa đủ ra trường, vội vã chạy đi học ielts, bỏ ra một mớ tiền ròi học ròng rã 4 tháng trời ròi chưa tự tin thi, 1 phần vì ở nhà 4 tháng ròi, ở nhà giục, chị giục, bạn bè rủ nhau đi làm, vừa muốn tìm việc đi làm, vừa lấn cấn đi làm hong đủ thời gian học. Con bé tìm việc part-time, kiếm được việc rồi, lại vì cái gọi là lời khuyên phải kiếm được việc 5tr trở lên chứ. Mà, thử hỏi có việc part time nào mà hơn 5tr/tháng. Con bé không nhận việc. Đến tận giờ vẫn hối hận.
2. Rồi con bé lại lao vào đi tìm việc full “tham”, mùa mưa nào đó, con bé nghĩ mình chẳng hợp với chuyên ngành chính, thích làm nào là marketing, rồi xuất nhập khẩu vì nghĩ tiếng anh giờ mình cũng hòm hòm. Đi phỏng vấn ở 1 tập đoàn lớn về thương mại điện tử, và vỡ lẻ tiếng anh mình ko đủ, nói chuyện với sếp sếp nước ngoài và mình ko đủ hiểu nhau. Sếp nói mình có nhiệt huyết, nhưng… chưa đủ.
3. Rồi hàng trăm câu chuyện đi xin ở các trip, các ngân hàng. Đủ thứ chuyện trước Tết thì khó xin việc. Con bé đâm đầu vào làm dự án Mar 1 tháng thời vụ của cũng 1 cty Mar danh tiếng. Đời chẳng như là mơ, và con bé biết rằng dù có làm ở đâu cũng vậy. Cũng sẽ về trễ như cơm bữa, đồng nghiệp nói xấu nhau, sếp ko ưa mình là điều tất nhiên. Kết thúc 1 tháng ấy tính ra cũng hiểu hòm hòm được chút chuyện đời.
4. À rồi ra Tết, xách tấm CV hoành tráng đi tìm việc (CV thiết kế xuyên Tết ), được nhận rồi, và thêm lần nữa bị ụp vô mặt thực tế ko như mơ, việc full time, vị trí sale & marketing. Háo hức ngày đầu đi làm. Và rồi nhận ra mình bơi một mình, sẽ chẳng có quy trình đào tạo nào cả, ước mơ nếu làm trái ngành là digital thì sẽ được chỉ việc, dù lương thấp cũng được. Tan thành mây khói……. Đúng mùa cô Vi.
…
(Còn tiếp_)
À, nhắc mọi người là shop vẫn ưu đãi nếu nhấn #followshop nhé =)))