Cảm nhận sau lần chạm mặt với xe ôm truyền thống ở nhà xe Phương Tran
Sáng nay, mình mới có cuốc ở bến xe Phương Trang gần Coca-cola Thủ Đức. Mình cũng đinh ninh sẽ chỉ gặp một ông xe ôm như trong lần trước. Nhưng lúc tới thì mình lại găp một thằng cao to, mét bảy, trạc ngoài 30, mắt thì đỏ ngầu có thể do thiếu ngủ, bụng hơi to có thể do ăn nhậu, mắt long lên ra hiệu đuổi mình đi. Mình xuống xe thương lượng đôi chút, nhưng không ăn thua.
- À em xin lỗi anh đã vào bến anh.
- Ừ được rồi, đi đi (phẩy tay).
- Nhưng em cũng muốn kiếm sống như anh.
- Đây là bến của người ta, mày ra ngoài ngã tư Thủ Đức mà bắt khách.
(Tính mời thuốc lá mà thấy trên tay thằng đó cầm điếu thuốc thôi thì mời gì nữa)
- Cuốc này 23 ngàn, anh chở không em nhờ anh chở.
- Lắc đầu, đi đi mày ý kiến gì.
Thế là mình đành đi. Mình cũng có chuẩn bị trước tình huống này nhưng thật sự khi đối mặt thì áp lực khủng khiếp. Cuối cùng mình lại điện bạn khách kia đi lên phía Coca-cola, mình đậu khuất phía sau một chiếc xe tải, cũng gần đó thôi, và chở bạn khách này đi được, tính ra chiếc xe tải đã cứu sống cuốc xe này. Khách, nhất là khách nữ, mấy người rồi, họ tỏ vẻ khó chịu khi mình nhờ họ đi ra ngoài một lát. Phải cho họ chứng kiến họ mới tin.
Nội dung đầy đủ nằm trong file đính kèm.