Có thể bạn sẽ không bao giờ tin, nhưng đây là một sự thật nho nhỏ; tôi có một căn phòng chuyên chứa các bản thảo dở dang. Khi đang đi đường, tôi chợt nghĩ ra một ý tưởng, tôi sẽ dừng xe và ngí ngoáy vào một quyển sổ ghi chú nhỏ trên túi áo ngực. Rồi bất chợt khi đang làm một công việc nào đó, tôi thấy phì cười và phát giác tình huống qua góc nhìn riêng của tôi, tôi sẽ nhanh chóng ghi nhớ nó vào bất kỳ thứ gì có thể, cuối ngày viết lại vào tập bản thảo. Vâng, đó là cách tôi giữ cho mình có nhiều ý tưởng, và đôi khi tôi chọn lọc một vài ý tưởng hoặc chủ đề nào đó trong hàng mớ lộn xộn đó để biên tập lại, chỉnh sửa, hợp nhất theo mọi hướng có thể. Bạn đã từng “đãi cát tìm vàng” để có được một ý tưởng đặc biệt rồi chứ?
Bạn đang nghĩ rằng tôi đang đánh bóng bản thân. Công nhận ý nghĩ này của bạn hoàn toàn đúng, bởi đánh bóng là nghề của một tay viết chuyên nghiệp. Có ai trong số chúng ta làm công việc viết lách mà không đánh bóng tốt, đồng nghĩa với không thu hút được độc giả và tạo ra mối quan tâm lâu dài đối với sản phẩm và dịch vụ mà bạn đang kêu gào rao bán.
Tất nhiên, chính tôi đã không còn nghĩ đến cụm từ đánh bóng nữa, bởi nó đã ăn sâu vào tiềm thức, hành động hoàn toàn tự nhiên như nhịp tim của bạn vậy. Nên tôi chẳng thể nhớ nổi khi viết một cái gì đó, mình bắt buộc phải đánh bóng. Việc đánh bóng diễn ra hoàn toàn tự nhiên. Việc thu hút xảy ra tự nhiên. Việc bạn đã đọc đến tận dòng này cũng đang xảy ra một cách tự nhiên như chúng ta vẫn đang thở từng nhịp thở mà không hề hay biết vậy.