MƠ HỎI MỞ - MO? ISSUE 2: KHOAN
("Khoan" trong "khoan đục", "dừng lại" và "rộng rãi")
.
Bộ ảnh lấy ý tưởng từ người nhiếp ảnh gia tự tạo được danh tính cho mình bằng kỉ niệm. Bước ra khỏi căn phòng tráng phim safezone/ mở mắt nhìn vào lỗ, ta thấy mình vừa khổng lồ mà cũng vừa nhỏ bé, ánh sáng lọc lấy ta. Không gian là phòng tráng phim sân thượng, thời gian là khoảng khắc từ khi nhân vật nữ nhận được cuộc gọi đến khi cô ấy tháo hết lớp phim, để lộ da non là những hình ảnh danh tính tự tạo và ra khỏi căn phòng. Cô tự ý thức được giá trị bản thân qua kinh nghiệm, vừa thấy mình nhỏ bé từ bên trong nhưng vừa thấy mình khổng lồ từ bên ngoài. Hiện thực ở đây là phòng tráng phim sân thượng, nhưng cũng là bên trong máy ảnh; mắt của cô ấy vừa là đôi mắt, nhưng cũng là lăng kính máy ảnh.
Có cuộc gọi đến, hãy nhấc máy lên
Kỉ niệm đã gửi những thông điệp
Màn chập đã mở
Để con mắt chúng ta hấp thụ ánh sáng,
Để ánh dương len qua bóng đêm sưởi ấm bên trong chiếc hộp,
Để lớp da non được lộ sau những dải băng
Để nhìn thấy mình từ trong lẫn ngoài.
.
Photograph & Concept: Quang Quang