Hồ sơ năng lực 11061214_10154238014838782_7389375244171223174_o.jpg của freelancer Lê Nhi
Icon close Icon gift

Đăng nhập tài khoản

hoặc

Bạn quên mật khẩu? Click vào đây

Tạo tài khoản miễn phí

hoặc

Họ và tên

Địa chỉ email

Mật khẩu

Xác nhận mật khẩu

Mã giới thiệu (không bắt buộc)

Khi tạo tài khoản bạn đồng ý với điều khoản của vLance

Chuyên viên Mar...
TP. Hồ Chí Minh

Like page để nhận được nhiều ưu đãi

Theo dõi Zalo OA để cập nhật việc làm mới nhất

Zalo Official Account
Kết nối với chúng tôi

Chuyên viên marketing online

13 0
*** Thuê Tôi đi vì Tôi đã thất bại 5 năm qua *** Tôi chỉ mới ra trường đựợc 2 năm (Tháng 7/2013). Nhưng "việc kinh doanh" của Tôi đã bắt đầu từ năm 2 Đại học tức là từ năm 19 tuổi. Nhiều người bảo Tôi liều và Tôi cũng nghĩ Tôi liều thật. Tôi xin được phép kể câu chuyện của mình. Năm 19 tuổi, vì biến cố gia đình nên Mẹ quyết định kiếm gì đó làm để tăng thêm thu nhâp. Sau khi bàn bạc với con lớn trong nhà tức là Tôi, Mẹ và Tôi quyết định mở một quán cà phê. Sau khi lên mạng kiếm các địa điểm đang sang nhượng, mặt bằng thuê chỉ 6 triệu/ tháng tại một hẻm cạnh toà nhà Etown Tân Bình để kinh doanh. Tôi và Mẹ quyết định sẽ nhắm vào đối tượng Khách Văn phòng tại Etown (cafe và cơm văn phòng). Thuê một nhân viên pha chế và một đầu bếp bán thời gian, để tiết kiệm chi phí, Tôi kiêm cả phục vụ, lau dọn, rữa ly, chén, sau 3 tuần sửa sang quán, Chúng Tôi khai trương. Ngày khai trương rất đông vì đa số là bạn bè và người thân đến ủng hộ. Sau đó 3 ngày, quán vắng tanh. Biết quán mới khai trương và trong hẻm chưa ai biết tới, Tôi quyết định đặt tờ rơi và đi bộ phát từng Công ty từ đầu đường Cộng Hoà đến Maximart Công Hoà (tất nhiên chỉ tập trung vô đối tượng các công ty). Sau 2 ngày phát, số lượng đặt phần cơm trưa được hơn 10 phần. Thấy khả thi, Tôi tiếp tục nảy ra ý tưởng, fax thực đơn cơm trưa từng ngày cho các công ty. Trưa hôm sau, Tôi chạy xe đến từng bảng hiệu Công ty trên đường Cộng Hoà và ghi lại tất cả số fax. Bên cạnh đó, lên mạng search tên các công ty đang hoạt động trong toà nhà Văn phòng Etown cùng 2 bé nhân viên mới thuê phân công nhau đi phát từng tờ rơi lên tận các văn phòng xin để được fax thực đơn cơm trưa từng ngày qua. Có lẽ với sự cố gắng đó, Tôi đã đền đáp khá hậu hỉ. Khách hàng đặt cơm trưa lên tới 50 phần/ ngày sau 1 tháng. Mỗi khi fax thực đơn qua Tôi luôn kèm theo khuyến mãi, 1 ly cafe nhỏ cho mỗi phần cơm (Cũng nhờ thế có rất nhiều Khách đến uống cafe vào buổi tối vì cafe ngon, Mẹ Tôi đặt trên Đắk Lắk). Có khách đến tận quán để ăn cơm trưa, nhưng sau vài bữa thì Khách không ghé quán nữa mà chỉ đặt đến Công ty. Thấy lạ, Tôi mới bắt đầu hỏi Khách hàng tại sao không đến dùng bữa nữa và có câu trả lời là: quán sân vườn nên buổi trưa nóng quá. Tôi về bàn bạc lại với Mẹ và quyết định táo bạo tiếp: đầu tư hệ thống phun sương và bàn gối nệm ngồi bệt (phía trong nhà) để Khách có thể ăn xong nghỉ trưa tại quán. Khách lại đông lên thấy rõ. Nhưng khi Tôi nhập học thì sáng dậy sớm qua tiệm để mua bánh mì, bún giúp đầu bếp nấu đồ ăn sáng rồi chạy qua Võ Văn Tần học, trưa lại chạy về Cộng Hoà giao cơm xong rồi lại về Võ Văn Tần học ca chiều. Cuối tuần phải chạy đi mua các nguyên phụ liệu tại Chợ Lớn. Tôi nằm bệnh bẹp giường suốt 2 tuần. Và Tôi giao luôn mảng đi chợ mua đồ ăn về nấu cơm trưa cho đầu bếp thì thấy chi phí đội lên rất nhiều. Vì khả năng tính toán chi phí còn non cộng thêm những chi phí lắc nhắc phát sinh, làm tiệm lỗ (một phần cơm Tôi bán là 28.000 - 30.000 đồng, nhưng do mua đồ ăn chất lượng tươi nên Tôi lỗ). Sau 3 tháng, Mẹ quyết định không làm nổi nữa vì Tôi bệnh nằm ở nhà. Tổng lỗ lên đến 300 triệu đồng. Sau đó Tôi tập trung đi học tầm được 2 tháng thì quyết định xin đi làm part-time tại một cửa hàng bán trang sức, đá quý cho Khách nước ngoài tại Quận 1 để kiếm tiền học và cũng để có kinh nghiệm (Tuy trong quá trình làm hơi cực và đi học ở trường, đi học thêm tiếng Nhật và làm part time 6 tiếng/ ngày, trốn học hơi nhiều nhưng Tôi thật sự biết ơn thời gian đó, Tiếng Anh giao tiếp của Tôi cải thiện hẳn). Trong quá trình bán hàng tại đó, sự ham muốn làm giàu lại trỗi lên vì toàn tiếp xúc với những người có tiền. Thời gian đó, các hội chợ teen cuối tuần đang hot. Lượng Khách đông. Mẹ và Tôi bàn bạc với nhau, thử thuê một gian hàng và bán tại đó xem sao. Vốn chỉ có 4 triệu đồng, thuê gian hàng hết 1 triệu đồng/ 2 ngày thứ 7 và chủ nhật. Ngày đó thật sự Tôi không bao giờ quên được. Sau khi đi lấy hàng tầm 4 triệu, thì hôm đó mẹ và em tôi đi bán tại hội chợ 2days sale đường Nguyễn Thái Bình quận 1. Tôi vẫn còn làm thêm tại Q1. Hội chợ mở cửa tầm 1h, đến 3h thì Tôi nhận được cuộc gọi của Mẹ, bảo là bán hết hàng rồi. Tôi xin nghỉ và rút tiền lương trong tài khoản mới được nhận lấy thêm 3 triệu tiền hàng. Chạy tốc hành qua hội chợ và doanh thu sau 2 ngày gần 20 triệu (chủ nhật có đi lấy thêm 3 triệu tiền hàng nữa). Tổng tiền vốn và tiền gian hàng hết tầm 10 triệu vậy là mẹ con tôi kiếm được gần 10 triệu 1 tuần đó). Tôi nghỉ việc sau 1 tháng và phụ mẹ Tôi bán luôn cuối tuần. 3 năm đi hội chợ, Tôi học được rất nhiều, không phải chỉ là bán hàng, mà là kiếm nguồn hàng đâu tốt rẻ, cạnh tranh với các gian hàng hội chợ khác như thế nào. Biết cách quản lý nhân viên và quản lý hàng hoá (Bài học đau đớn nhất Tôi được học là lòng tin. Tôi không thể giao gian hàng của Tôi cho nhân viên như là Chủ cũ giao cho Tôi nguyên tiệm vàng bạc đá quý mà không hề có camera, vì họ không giống Tôi). Tôi nhớ có tuần, mẹ con Tôi kiếm được 20 triệu tiền lời và 2 ngày sau đó, Tôi đi học trong cảm giác mệt mỏi, vì đứng nói liên tục từ 9h sáng đến 11h đêm trong 2 ngày. Cứ thế Tôi ra trường, xin việc làm (vị trí Key Account Executive tại Metro Cash & Carry Vietnam) và cuối tuần vẫn đi bán hội chợ. Sau khi nhận bằng tốt nghiệp, cảm thấy sở trường vẫn là Marketing và mong muốn làm vị trí này, Tôi đã xin nghỉ và về làm cho Chủ đầu tư Khu biệt thự tại Bình Dương với vị trí Nhân viên Marketing. Đến đầu năm 2014, hội chợ mọc lên như nấm. Lượng Khách chia ra và giảm dần. Những bạn sinh viên đi hội chợ kiếm thêm tiền ăn, bán cùng mặt hàng với Tôi với giá rẻ bèo, lời 10.000 đồng - 20.000 đồng/ sản phẩm.Tính chi phí thì lời không được bao nhiêu nữa. Tôi thật sự hối tiếc vì thời gian bán được đã không xây dựng cửa hàng và làm thương hiệu cho cửa hàng, chỉ là bán hội chợ. Tôi quyết định sale off hàng và dẹp gian hàng Hội chợ (chỉ đi bán những dịp Lễ và tại Vũng Tàu) đâu tư gian hàng tại Trung tâm mua sắm gần nhà. 2 cửa hàng: 1 cửa hàng mỹ phẩm, 1 cửa hàng nước hoa chính hãng thêm bỏ mối cho các bạn muốn kinh doanh online mà không cần ôm vốn và Tôi lọ mọ tự học chạy quảng cáo FB trên Internet. Bốn mẹ con tôi dần dần đủ chi phí lo cho nhà. Nhưng TTTM đó trực thuộc Tập đoàn NK bán lại 50% cổ phần cho một tập đoàn của Thái. Hoạt động của TTTM ngưng trệ suốt từ cuối năm 2014 đến giờ. Em út Tôi vô Đại Học, Ba quyết định cho vô FPT. Nhưng sau khi chịu học phí được 1 học kì (tầm 25 triệu), thì Vợ Ba có Em bé và cuối cùng không chu cấp cho Em Tôi học nữa. Thời gian trước đó Tôi vẫn quản lý Shop và bán online song song làm tại Bình Dương. Sau khi suy tính, không thể nào lo nổi cho Em Tôi học và thêm chi phí nhà vì hội chợ thì hết bán được và TTTM thì đang ngưng hoạt động. Vốn thì đổ vô hàng hoá hết. Tôi bàn với Mẹ quyết định thế chấp nhà và mở một tiệm mỹ phẩm trên một đường lớn gần nhà. Ai cũng nói Tôi liều, nhưng thật sự, không còn đường nào để tính. Học phí Em Tôi không thể không đóng, tiền ăn ở nhà thì dần dần hết, các cửa hàng thì ngưng hoạt động. Kinh doanh online cũng không thuận lợi như năm 2014 nữa, chạy ads cũng cạnh tranh nhiều, các cửa hàng mỹ phẩm Hàn Quốc giá rẻ mọc lên như nấm. Tôi bí đường. Mất ngủ, chỉ còn bám víu vào căn nhà. Sau khi thế chấp, Tôi có Vốn là 500 triệu. Vì thiếu hiểu biết về các mặt hàng xách tay, các cửa hàng Mỹ phẩm lân cận Tôi đều bị Quản lý thị trường vô "hỏi thăm”, cửa hàng Tôi cũng nằm trong số đó. Mặc dù doanh thu khá cao: bán tại tiệm tầm 60-80 triệu/ tháng, thêm hợp tác bán tại Lazada.vn, sendo.vn, chạy Ads FB, đăng tin rao vặt (Tất cả đều Tôi tự làm) tầm khoảng 40-60 triệu/ tháng, nhưng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ quản lý thị trường vô hốt hàng. Lúc trước bán ở TTTM, chưa bao giờ Tôi gặp tình huống này. Tiền lời chỉ đủ chi phí mặt bằng, nhân viên, tiền ngân hàng, tiền học cho Em Tôi, không đủ tiền ăn cho cả nhà. Nên lúc nào Tôi cũng phải đắp đầu này, lo đầu kia. Và giọt nước tràn ly và khi quản lý thị trường thật sự đã ghé tiệm khi chỉ có nhân viên ở tiệm và có hốt tầm 8 thùng hàng, lập biên bản. Tôi quyết định bán nhà trả nợ ngân hàng và sang lại mặt bằng. Chuyển về một căn nhà nhỏ hơn đủ ở, và tiền sang tiệm đủ tiền học cho Em Tôi 3 năm còn lại. Chuyển hàng về lại TTTM (Tôi còn 1 gian hàng bên đó) bán lai rai chỉ cần đủ tiền ăn cho cả nhà. Tôi kể câu chuyện trên đây không vì lí do gì ngoại trừ, Tôi thiếu kinh nghiệm trãi nghiệm thương trường thật tế. Tất cả chỉ tự học và làm theo bản năng. Tất cả những gì Tôi cần bây giờ là tìm kiếm một môi trường làm việc thật tốt để học hỏi, chuẩn bị tiếp hành trang cho khởi nghiệp, có thể là 5 năm sau chẳng hạn. Tôi chưa thật sự chuyên về lĩnh vực gì, thương mại điện tử một chút, bất động sản một chút, Mỹ phẩm một chút và quản lý cũng chưa tới nhưng kiến thức về Marketing Online cập nhập rất thường xuyên, chịu khó mày mò. Nếu Doanh nghiệp nào cần một nhân viên có những kinh nghiệm và thất bại trên của Tôi, hãy cho Tôi cơ hội để được học hỏi và đóng góp những cái liều đã làm suốt 4 năm qua mang một không khí mới cho doanh nghiệp. Cảm ơn đã dành thời gian đọc những gì Tôi ghi phía trên, có lẽ thiếu môt chút gì đó vì Tôi sợ dài dòng, nhưng hoàn toàn là sự thật.

Top hồ sơ nổi bật

Dựng video

Le Ha Gia Han

Content Creator

Kim Anh Nguyen

Quảng cáo