HỘP BÁNH MÌ NƯỚNG
Buổi sáng cuối thu Hà Nội se lạnh, tôi dừng chân trước cửa hàng bánh mì nhỏ ở góc phố Hàng Gai. Chủ cửa hàng là một bà lão tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ luôn nở nụ cười với từng khách.
– Cho cháu một cái bánh mì thịt ạ – tôi nói, kéo cao cổ áo tránh gió lùa.
Bà nhanh tay lấy bánh, phết sốt đều đặn, rồi đột ngột dừng lại:
– Hôm nay cháu đến muộn hơn mọi ngày nhỉ?
Tôi ngạc nhiên:
– Bà nhớ cháu ạ?
– Mỗi sáng cháu đều qua đây lúc sáu rưỡi mà – bà cười – Thường thì cháu hay vội vàng, hôm nay có việc bận sao?
Tôi chợt nhận ra, gần một năm qua, hầu như sáng nào tôi cũng mua bánh ở đây, nhưng chưa bao giờ nói quá ba câu với bà. Tôi chỉ biết vội vàng cầm bánh rồi chạy đến công ty, bỏ qua những lời chào nhỏ của bà.
– Dạ dạ… cháu ngủ quên ạ – tôi cười ngượng.
Bà gói bánh cẩn thận , thêm vào chiếc bánh mì nướng nhỏ:
- Của con trai bàc làm dư,con cầm theo ăn cho ấm bụng .
-Tôi tính từ chói , thì bà đẩy vào tay tôi.
- Không sao đâu , chỉ là bánh thôi mà.
Quảng cáo
